*******Chào mừng******* *Bạn ghé thăm trang Web* ****Bs Lê Xuân Trung****

Happy new year 2012

Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam                   20/11/2011
Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2011

Mừng ngày phụ nữ Việt Nam. Chắc chỉ có Việt Nam ta chị em mới có được 2 ngày kỷ niệm này thôi nhỉ

Bạn nghĩ gì?

Nỗ lực

Nghị lực phi thường

TRÁCH AI ?

YKN 20111009 - Trước những hiện tượng tấn công nhân viên y tế ngày nay đặt ra nhiều dấu hỏi của cả hai phía ngành Y và người dân. Có rất nhiều ý kiến nhưng đại đa số là quy lỗi về cho ngành Y. Một số quá khích còn tán đồng với hành vi thô bạo, phạm pháp. Rõ ràng là nếu ghét ai mà cứ ra tay chém giết kiểu côn đồ thì còn gì là luật pháp, xã hội sẽ loạn cả lên. Vả lại trong cuộc sống cứ phán đoán theo bề ngoài thì rất sai lầm. Có nhiều người bề ngoài lạnh lùng sắt đá kiểu như Bao Công nhưng bề trong rất thương người nhưng không biểu hiện để việc hành xử không thiên vị. Nhiều vị Giáo Sư khó tính, cáu gắt với sinh viên, sẵn sàng la mắng bn nếu những người này không tuân theo y lệnh nhưng bề trong lại rất thương họ. Đối với những ông GS cá tính này chỉ có người gần gũi mới biết bản chất của ông - ông không chấp nhận thói lề mề, buông thả, còn những kẻ lần đầu tiếp xúc đều ghét cái tính cố chấp, cô độc khó gần đó.

Quá nhiều ý kiến lên án ngành Y làm cho ta suy nghĩ lại. Đúng là ở VN đạo đức ngành Y đã xuống cấp đến mức độ không thể tưởng tượng được. Không nên trách cái nhìn của người đời về phía ngành Y. Cuộc đời như chiếc gương nhìn vào đó ta sẽ thấy hình ảnh của chính mình. Khi ngành Y soi vào chiếc gương đó nhìn thấy một hình dáng kinh tởm, méo mó thì phải tự xem xét lại chính mình trước khi trách ai.

   Trong các chuyện cổ ngày xưa, thày đi kiếm trò để truyền thụ sở học (chứ không phải trò kiếm thày như ngày nay), nhất là những ông thày cực kỳ giỏi về một môn nào đó thí dụ võ học, nhạc, họạ, điêu khắc. . . thì kiếm cho được một người có tư chất đặc biệt để có thể học hết những gì mình sở đắc và lại có đạo đức thì vô cùng khó. (xem truyện kiếm hiệp của Kim Dung cũng thấy). Đọc tiểu sử của nhạc sĩ thiên tài Paganini –người duy nhất trên thế giới có thể trình tấu một bản nhạc trên cây đàn violon chỉ có  một sợi dây đàn, ta có thể thấy trường hợp này. Vì nghèo, cha bắt phải đàn dạo kiếm tiền, nên khi ông xin học đàn với ông thày cũng là một nhạc sĩ tài ba, nhà nhạc sĩ này phải trả tiền hàng tháng cho ông thay vì nhận học phí để cha ông cho con mình theo học. Đúng là chuyện có một không hai trên cuộc đời, nhưng nhờ thế, thế giới mới có một nhạc sĩ tài ba cho ngàn sau.

Rõ ràng là chuyện chọn ai sẽ trở thành một nghệ sĩ hay một BS, kỹ sư… rất quan trọng vì họ có đủ tố chất để trở thành một kỹ sư giỏi, một thày thuốc tốt, một nghệ sĩ tài ba hay không thì phải có một cuộc khảo thí kỹ lưỡng do chính những người lão luyện trong ngành tiến hành chứ không phải một ông Bộ nào đó xa vời ra đề, và cuộc khảo thí đó phải khác xa với các cuộc thi tuyển của VN hiện nay. Ở một số nước khi chọn người học ngành Y phải qua một cuộc khảo sát từng thí sinh, thi hạch miệng (oral), qua đó người ta đánh giá đối tượng có đủ những tính chất của một thày thuốc hay không. Dĩ nhiên đánh giá sơ bộ như thế không chắc chắn 100% nhưng dù gì khi đã sàng lọc bởi những giáo sư dày dạn kinh nghiệm thì …rất nhiều cặn bả bị gạn lại cũng đủ giúp cho xã hội bớt đi những kẻ cơ hội chủ nghĩa, bất tài, bất nhân và giữ được trong sáng của ngành Y.

Sàng lọc ban đầu rồi phải tinh luyện để những sản phẩm của mình làm ra phải gọt bỏ hết những dư thừa, những khiếm khuyết, trang bị những kỷ năng và kiến thức đầy đủ và trở thành một tác phẩm tốt nhất có thể. Một người tốt nghiệp BS cũng giống như những chiến binh, sau khi đã huấn luyện dày dạn có thể tung vào chiến trường để chịu đựng biết bao gian lao thử thách mà vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Tiền bạc cám dỗ, sự dọa nạt, thế lực, sắc đẹp …. và những mua chuộc nào đó xã hội nào cũng có, sẽ là những cạm bẫy mà người thày thuốc phải gặp trên con đường mình đi. Không phải những xã hội chậm tiến, cái nghèo khó gây nhiều thử thách cho thày thuốc mà chính những xã hội giàu có sự thử thách càng lớn hơn, và sự vượt qua không nên chỉ đổ cho xã hội mà phải nghĩ lại, do chính thày thuốc có bản lĩnh hay không. Và một khi xã hội của chúng ta có quá nhiều thày thuốc bất lương thì đừng vội đổ lỗi cho nghèo đói mà hãy xem lại cách chọn lựa và đào tạo thày thuốc của chúng ta.

Ta không nên trách xã hội bạc đãi thày thuốc mà chủ yếu trách xã hội có chọn và đào tạo được những thày thuốc có đủ khả năng để gánh vác nhiệm vụ xã hội giao phó hay không. Phải thay đổi lại cách chọn người tài vào những những nhiệm vụ khó khăn, nếu không thì những kẻ cơ hội sẽ luồn lọt vào, đục khoét... làm thối mục cả các nền tảng đạo đức của xã hội và sự sụp đổ chỉ là thời gian thôi….

Xã hội chúng ta ngày nay có những tiêu chuẩn để chọn người hoàn toàn không phù hợp và do đó có quá nhiều những kẻ bất tài, vô đạo chen vào và tiếc thay lại chiếm những chổ đứng cao trong xã hội, tiếp tục bôi bẩn sự trong sáng của mọi ngành nghề, không chừa chỗ nào chứ không riêng gì ngành Y. Những kẻ này chẳng những phá hoại nghề nghiệp, tổn hại cho người dân lệ thuộc mình còn ám hại đồng nghiệp và bạn bè, phun nọc độc ra toàn xã hội.

Khi Steven Spielberg ra mắt Công Viên Khủng Long phần 3, ông cho con khủng long xuất hiện ngay giữa New York, xơi tái nhiều người. Khi có kẻ trách ông sao cho những hình ảnh khủng khiếp đó xuất hiện ngay trên phố thì ông thản nhiên bảo rằng “cái xã hội chúng ta có rất nhiều kẻ đáng bị khủng long xơi tái lắm đó chứ”. Trước đây tôi lên án những người có hành vi bạo ngược với thày thuốc, nhưng hiện nay giống như Spielberg tôi lại nghĩ ”Đúng, có những kẻ mặc áo thày thuốc trong hàng ngũ chúng ta nhưng thực chất là những tên cường bạo, rất đáng bị giết bởi những người cùng đường, quẩn trí “. Và tôi cũng đồng ý với người dân rằng những tên cường bạo đó là số đông chứ không phải hiếm trong xã hội ngày nay. Nhưng vấn đề là làm sao phân biệt được ai thiện, ai ác bởi nhìn bề ngoài rất khó đoán và những hành động bạo lực có khi hại lầm người tốt.

Một khi đại đa số người dân lên tiếng nói giống nhau thì chúng ta phải nghĩ lại chứ không nên kết án người dân là hồ đồ, cảm tính, u mê... Thực sự hình ảnh người thày thuốc ngày nay đã nhạt nhòa lắm rồi trong con mắt người VN. Họ không còn mang hình ảnh của thiên thần với đôi cánh trắng chống lại lũ quỷ đen gớm ghiếc. Chiếc áo trắng đã lốm đốm màu đen của quỷ và đôi cánh đã teo tóp dần thay vào đó là hai chiếc sừng ngày càng nhô lên cao trên vầng trán đầy những nếp nhăn tính toánQuỷ sứ hay thiên thần, ngày nay có lẽ không cách nhau xa, chỉ một bước thôi và chúng ta mỗi đêm khi ngồi đối diện lương tâm hãy trách mình trước khi trách người. Chính vì bọn nhà Y chúng ta không ra gì nên người dân cùng khổ mới oán trách và căm thù những người lẽ ra họ mang ơn không hết…Ngày nay còn đâu những thày thuốc sn sàng xông vào lửa đạn để cứu thương binh, còn đâu những thày thuốc lấy cả máu mình truyn cho bệnh nhân, những thày thuốc ngất xỉu ngay trên bàn mổ, trên giường bệnh hay đột quỵ lúc đi cấp cứu cho người cùng khổ ở những vùng khỉ ho, cò gáy. Ngày nay thày thuốc ngất ngưng trong phòng máy lạnh, chỉ tay năm ngón, xem bn như một đối tác vô hồn không phải là con người, là những đối tượng kinh tế có khả năng khai thác làm giàu cho mình bất kể hoàn cảnh đáng thương của một ai. Như thế thì ta có quyền đòi hỏi bn xem trọng mình hay không hay ngược lại đáng bị họ phỉ nhổ như một Giuda bán Chúa lấy những đồng tiền nhơ nhớp? Một khi sức khỏe, sinh mạng con người lại bị xem như một món hàng có thể mặc cả, khai thác thì người thày thuốc không còn có quyền yêu cầu bn tôn trọng mình như một vị cứu tinh của họ. Và người thày thuốc đã tự mình tụt xuống ngang hàng hoặc thấp hơn đối tác- nếu ta xem bn là một đối tác kinh tế- vĩnh viễn không thể nào trở lại ngôi vị ngày xưa trong trái tim cũng như ánh mắt người bệnh.

Khi Adam và Eva nghe theo lời cám dỗ của con rắn, họ đã tự đánh mất mình và phải rời khỏi vườn địa đàng, sống cuộc đời trần gian đầy khổ ải. Trách ai ? Chính mình đã tước đi tương lai và ý nghĩa của cuộc sống mình thì sự trầm luân cả quãng đời còn lại là một "phần thưởng" xứng đáng cho những ai không đủ sức kháng cự lại những thế lực ma quái đang rình rập trên mọi nẻo đường.

Khi đọc trên báo thấy hình ảnh một em bé mười mấy tuổi lao vào dòng nước hi sinh tính mạng, cứu các bạn nhỏ tôi cảm thấy nhục vì mình còn kém thua xa một đứa trẻ vì có nhiều lần mình vì sợ trách nhiệm, vì áp lực xã hội, vì sợ thất bại… không dũng cảm lao lên nắm bàn tay của một ai đó chơi vơi giữa dòng. Vì thế tôi không còn muốn trách ai nữa một khi mình tự thấy không xứng đáng với niềm tin của xã hội và cũng vì hàng ngũ của chúng ta đã tự đánh mất mình sau bao năm làm hoen ố màu áo trắng tinh khiết.

                                                    BS Lê Ngọc Dũng

 

Cảm ơn Bác đã có những bài viết rất sâu sắc cho thế hệ trẻ chúng cháu học tập

GIỮA HAI LÀN ĐẠN

Bs Lê Ngọc Dũng

YKN 26/8/2011- Người thày thuốc Việt Nam ngày nay đang đứng giữa hai làn đạn. Một làn đạn từ phía ngành nghề của mình: đó là quy chế,trách nhiệm, là hàng núi những công việc phải làm, là quá tải…. Một làn đạn khác từ phía xã hội, thân nhân bệnh nhân và những người không thông cảm với những vất vả cực nhọc của nghề y. Cả hai làn đạn bắn từ hai phía trái ngược nhau và người thày thuốc nào không khéo léo phải nhận lãnh cả  hai. Rất nhiều bạn trẻ chỉ nghĩ tới những vinh quang của nghề mà không thấy những cay đắng của đời thày thuốc: có sống   trong chăn mới biết chăn có rận hay không”

         Làn đạn thứ nhất:

   Những hiện tượng gần đây liên tiếp xuất hiện nói lên những gì: tát vào mặt CSGT, giết người chỉ vì xe té nước lên mình, đánh thày cô giáo, rồi cao điểm là giết cả thày thuốc đang trị bệnh. Sự xuống cấp đạo đức của xã hội đã quá trầm trọng. Con người đánh giết nhau vì những cớ quá bé nhỏ, vô lý. Hành động như thế gọi là côn đồ, không bị nghiêm trị thì sẽ leo thang không có điểm dừng. Cứ tưởng tượng xem chỉ vì không thích hành vi của một kẻ nào đó, ta cứ vác dao hay súng ra hạ thủ thì xã hội này sẽ ra sao? Không thể biện giải bằng những lý do nào đó, thí dụ bức xúc vì bị ngược đãi nên có hành vi giết người. Hành vi đáp trả khi tương xứng với hành động của đối tượng gây ra thì pháp luật và luân lý có thể cảm thông, chiếu cố. Thí dụ bị giết hụt hay đang ở tình thế nguy hiểm tính mạng, con người có thể đáp trả bằng những phương tiện trong tầm tay nhằm thóat chết thì có thể hiểu được. Nhưng tức giận rồi dùng hung khí giết người trong khi đối tượng  không có gì tự vệ lại không có hành vi gì nguy hiểm mà chỉ làm trái ý mình thì rõ ràng là một thói côn đồ, dã man khác nào tên chủ trại cá dùng dao, kềm, kéo tra tấn  đứa bé làm công hay hai vợ chồng chủ quán tạt nước sôi vào cô gái làm công. Hành động đó ta gọi là hèn mạt vì tấn công người vô phương tự vệ khác nào một người to lớn đi bóp cổ một đứa trẻ. Thế mà có người ca tụng như một hành động anh hùng.So với việc cô gái tát vô mặt anh CS thì rõ ràng cô gái đó “anh hùng” hơn rất nhiều lần vì dám đánh một người to lớn mạnh khỏe hơn minh, có súng ống trong khi mình lại tay không. Cùng là hành động chống người thi hành công vụ, nếu chỉ hai cái tát không thấm vào đâu mà bị 9 tháng tù giam thì hành động đâm hàng loạt người phải xử bằng vài lần án tử hinh mới đúng tỉ lệ tương xứng.

Xã hội lên án những thày thuốc vô lương tâm rồi ác cảm với ngành y, mà vẫn quên rằng vẫn có rất nhiều thày thuốc tốt ngày đêm miệt mài cứu giúp người không cần nhận ơn, quên bản thân cho kẻ khác. Bất cứ một ngành nghề nào cũng có con người xấu, ngay cả trong giới thày tu cũng vẫn có những con chiên ghẻ làm buồn lòng đấng tối cao. Đáng buồn thay những thày thuốc tốt như thế hiếm dần như một động vật trên đà tuyệt chủng mà xã hội cần phải cấp bách “gây giống lại”.

Làn đạn thứ hai:

Người thày thuốc bị áp lực do quá tải công việc. Ít ai thông cảm ngành y, nào phải người thày thuốc chỉ chăm vào việc trị bệnh đâu, nào là phải họp hội, tập huấn, chống dịch, nào phải nghiên cứu khoa học. Rồi thì còn bị áp lực hàng ngang từ đồng nghiệp cạnh tranh soi mói, từ trên do lãnh đạo,công đoàn áp đặt đôi khi những việc phi lý vẫn phải làm, rồi các  luật lệ hành chính, bảo hiểm thay đổi như chong chóng. Một số BV lại còn có những luật lệ ngầm, quy định “chỉ tiêu “ cho BS khám bao nhiêu người, cho bao nhiêu xét nghiệm để mau quay vòng vốn các cổ máy cận lâm sàng v.v... Rồi viện phí ngày càng cao làm thành hàng rào ngăn cách giữa bn và thày thuốc. Người bệnh trốn viện, thày thuốc chịu trách nhiệm là một quy định chẳng khác nào cái gông tròng vào cổ người thày thuốc khốn khổ đang hụp lặn giữa biết bao là khó khăn do thiếu thuốc, thiếu phương tiện, thiếu người. Công việc rình mò sợ bệnh nhân trốn viện làm cho quan hệ con người căng thẳng và khoảng cách giữa thày thuốc và bệnh nhân ngày càng xa hơn bao giờ hết. Thay vì thày thuốc và con bệnh cùng nhìn về một hướng, cùng sát cánh chiến đấu với nhau chống lại bệnh tật thì ngày nay họ lại nhìn nhau như như những kẻ thù, cùng tìm sơ hở để tấn công nhau… Thời bao cấp có lẽ là thời hoàng kim của thày thuốc vì tuy thiếu thốn nhưng con người bình đẳng hơn, thày thuốc không phân biệt ai có tiền hay không, và không bao giờ có cảnh tấn công thày thuốc vì phân biệt đối xử…Vì viện phí mà người bệnh  và thân nhân ác cảm với thày thuốc mà không thấu hiểu tâm trạng của thày thuốc cũng xót xa như họ.Viện phí cũng là một nỗi khổ đau của thày thuốc chứ không riêng của bệnh nhân. Viện phí là một con đường hầm mà cả thày thuốc và bệnh nhân đều lần mò trong đó và thường chỉ có một trong hai tìm được lối ra….

Thế thì phải là sao để không bị trúng đạn khi bước đi trên con đường mà cả hai phía đều có những viên đạn thù. Những người đã khoác lên màu áo trắng cần phải xác định lại con đường mình đi. Không có một con đường nào  không có chông gai, không một ngành nghề nào không có những khó khăn gian khổ.Giống như người tài xế đã cầm tay lái xe, thì chỉ có tiến lên, phải hết sức cố gắng để tránh những nguy hiểm chực chờ. Với một người không biết lái, vụng về thì dù là đại lộ thênh thang, thì chỗ nào họ cũng thấy va chạm, tai nạn và chết chóc. Còn đối với kẻ đã trui rèn và tĩnh tâm thì dù đường đèo, dốc núi cheo leo họ cũng vượt lên được tới đỉnh cao nhất.Phải giữ cõi lòng trong sáng, phải giữ trong tim lòng thương người cho dù có gì xảy ra xấu nhất, vẫn chấp nhận và xem như  đó là định mệnh….(giày dép còn có số!). Và như trong một bài viết trước đây của tôi, khi nào người thày thuốc xem bệnh nhân như người thân, quên hẳn thân mình đi để cùng chiến đấu với bệnh tật, cùng để giòng nước mắt mình hoà quyện cùng nước mắt của người bệnh thì không bao giờ thày thuốc trở thành kẻ thù của một ai.



Ý KIẾN BẠN ĐỌC

name: Do Kim Ngan
email: kimngan.jf@gmail.com

Bac oi, chau rat tam dac voi bai viet nay! co le bac da noi len nhung dieu ma rat nhieu thay thuoc khac muon noi. Nhung bac oi, hien chau cung dang la sinh vien y khoa. Doc xong bai nay chau dang tu hoi phai ren luyen lam sao de sau nay khong phai lanh hai lan dan??

name:            tran phu quoc
email:           phuquocqn@ovi.com

Bs Dũng ơi ! Tôi thấy bài viết này rất hay, rất đúng với thực tế hiện nay.Người thầy thuôc tránh đươc đạn bên này thì lại trúng đạn bên kia,nguy cơ tuyệt chủng là cái chắc. Vậy thì ai là người có trách nhiệm bảo vệ thầy thuốc và bảo vệ như thế nào?

name: hoanglan
email: long12tn3@yahoo.com

toi thay bai viet cua thay thuoc Nguyen Trong Ninh rat dung voi tinh hinh nuoc ta khi xa hoi con ngheo nguoi ta chi chu trong den tien .Suc khoe nguoi ta chua quan tam den vi vay thay thuoc vi vay cung chang phai la doi tuong ma nguoi ta can nho toi chi khi om dau nguoi ta can den va khi da qua song roi thi phu song

 

Bài lấy từ Ykhoanet.com

Dạy con 'chuyện ấy': Thẹn vẫn phải nói

(Ảnh minh họa).

(Eva.vn) - "Chuyện ấy" chính là chuyện nói không được, hoặc có nói thì thường ú ớ, nên cha mẹ nên “thử” tiếp cận bằng nhiều cách, may ra có cách nào đó phù hợp?

Chuyện không ai dạy cũng biết

“Tình dục” thì chả cần phải nói ai cũng biết. Tới tuổi nào đó tự nhiên biết. Nhưng, vì không ai dạy cũng biết nên mới có nhiều chuyện không hay xảy ra!

Cũng lạ, cha mẹ dạy con đủ thứ, nhưng một chuyện rất quan trọng, ảnh hưởng đến sức khỏe, đến hạnh phúc gia đình, đến tương lai nòi giống thì lại... giấu nhẹm, không chịu dạy! Thực ra, không chịu dạy không phải vì cố tình giấu giếm mà vì dạy... không được, bởi cha mẹ cũng chưa hề được ai dạy cho.

Trước hết, phải khẳng định rằng tình dục không xấu. Tình dục gắn với con người từ trong trứng nước. Khi thụ tinh một em bé thì đã sẵn các nhiễm sắc thể X,Y, phân định giới tính cho đứa bé, dù đến 3 tháng trong bụng mẹ, thai nhi mới có đầy đủ các bộ phận sinh dục nam hay nữ! Bên cạnh đó, thiên nhiên còn trang bị sẵn một hệ thống các tuyến sinh dục, để tới tuổi nào đó thì sẽ cho kích hoạt... tạo ra các kích thích tố và bùng nổ giới tính! Chờ đến lúc đó mới dạy thì nhiều khi đã muộn!

Dạy con 'chuyện ấy': Thẹn vẫn phải nói, Dạy con, Làm mẹ, noi voi con chuyen ay, giao duc gioi tinh cho tre, giao duc gioi tinh cho con, giao duc gioi tinh, lam me, day con, lam cha me

Giáo dục giới tính rất cần cho trẻ, nhưng rất nhiều cha mẹ giấu nhẹm. (Ảnh minh họa).

Đã là sinh vật thì phải ăn, phải ngủ, phải thải chất bã và phải... truyền giống. Những chuyện này luôn được lắp đặt sẵn trong gene. Con gà mới nở đã biết mổ thóc ăn, đã biết bươi để kiếm thức ăn và sau đó biết... đạp mái! Con bê mới sinh chập chững vài bước đã biết tìm đến ti mẹ và sau đó biết kiếm cỏ rồi đến một lúc thì biết đi tìm “ý trung nhân”. Con người cũng vậy, sinh ra đã biết vùi đầu tìm ti mẹ nút chùn chụt ngon lành, không cần ai phải dạy!

Nhưng con người là sinh vật... cao cấp nên không chỉ biết ăn thôi, mà còn biết tìm món ngon vật lạ, cao lương mỹ vị để ăn sao cho ngon, cho khoái. Ngon quá, khoái quá, nhồi nhét cho cành hông rồi sinh bệnh. Đó là một cách thiên nhiên nhắc nhở, từ khiển trách đến cảnh cáo rồi sa thải! Ngủ cũng vậy. Không thể không ngủ. Ngủ để phục hồi năng lượng, để các tế bào được nghỉ ngơi. Ngủ thừa hay thiếu đều sinh bệnh. Thải bã cũng vậy. Bón hay tiêu chảy đều khổ!

Cuối cùng là chuyện... truyền giống! Để khuyến khích các sinh vật đừng làm biếng đối với chuyện truyền giống này, thiên nhiên đã dụ nó bằng cách ban thưởng cho ít nhiều khoái cảm. Vì thế mà ta thấy các sinh vật đều hùng hục một cách hăng say! Có điều, các sinh vật làm nhiệm vụ theo bản năng, đúng mùa đúng tiết. Dĩ nhiên cũng phải... dày công chọn lựa bạn tình, cũng phải ve vãn múa may chút đỉnh để các hormone có dịp được kích hoạt đâu ra đó cho đến lúc chín muồi.

Con người, do “thông minh vốn sẵn tính trời” đã... tận dụng mọi điều kiện để hưởng thụ khoái cảm mà thậm chí chẳng thèm quan tâm tới chuyện... truyền giống! Kết quả, nhiều xã hội đang chới với vì thiếu sự đổi mới thế hệ, người già cứ già hoài, người trẻ chẳng sinh ra! Và bệnh tật liên quan đến tình dục không ngừng phát triển, từ bệnh lậu, đến giang mai, hột xoài, HIV/ AIDS... như ta đã biết.

Nhiều người hiểu lầm giáo dục giới tính là dạy cách làm tình, cách giao hợp! Nếu chỉ là cách làm tình, cách giao hợp thì chẳng cần phải dạy. “Con” nào cũng biết, từ con gà, con vịt, con heo, con ếch, con chim, con cá...! Có điều, con “người” thì khác, vì ở con người nó không chỉ thuần là bản năng. Ăn uống cũng là chuyện bản năng, nhưng với con người thì cũng phải “ăn coi nồi ngồi coi hướng”!

Dạy con 'chuyện ấy': Thẹn vẫn phải nói, Dạy con, Làm mẹ, noi voi con chuyen ay, giao duc gioi tinh cho tre, giao duc gioi tinh cho con, giao duc gioi tinh, lam me, day con, lam cha me
Giới tính là điều trẻ rất cần biết. (Ảnh minh họa).

Dạy con từ thuở còn thơ

Tình hình nay đã khác xưa. Xưa không có nhiều cám dỗ, không có nhiều hiểm nguy rình rập như bây giờ. Cho nên, cha mẹ có bổn phận phải dạy con cái, không thể khoán cho ai khác.

Và, như một câu tục ngữ: Dạy con từ thuở còn thơ! Phải dạy rất sớm vì đây là vấn đề liên quan đến nếp sống của mỗi gia đình, đến thái độ, giá trị, lòng tin và nhất là hành vi, hình thành nên nhân cách của mỗi con người để có một cuộc sống hạnh phúc về sau. Có người nói trẻ con bây giờ có khi còn biết rành hơn cả người lớn. Có thể như vậy, nhưng biết không đúng, không đầy đủ và đó chính là một nguy cơ.

Giáo dục giới tính thực ra là một tiến trình kéo dài suốt cả đời người, là chuyện phải làm hằng ngày, trước hết là ở gia đình nhằm trang bị kiến thức, hình thành nhân cách, tạo nên một nền tảng vững chắc cho sức khỏe tình dục, sức khỏe sinh sản. Nó bao gồm sự phát triển tính dục, các mối quan hệ giữa người với người, tình yêu, hình ảnh về thể chất và vai trò giới.

Giáo dục giới tính đề cập đến các khía cạnh về sinh học, văn hóa xã hội, tâm lý và tâm linh của vấn đề giới tính, từ lĩnh vực nhận thức (thông tin) đến lĩnh vực tình cảm (cảm xúc, giá trị, thái độ) và lĩnh vực hành vi (kỹ năng truyền thông, giao tiếp và kỹ năng quyết định) của mỗi cá nhân.

Ngay từ lúc mới sinh, trẻ đã được học về tình yêu thương, trìu mến, vuốt ve, cưng nựng, học về những mối quan hệ trong gia đình, cha mẹ, ông bà... Trẻ học về giới tính khi cha mẹ chăm sóc, chuyện trò hằng ngày, lúc vui chơi với chúng, lúc thay quần đổi áo cho chúng, dạy chúng biết các bộ phận của cơ thể chúng, từ mắt mũi, tai miệng, đến bộ phận sinh dục...

Ngay từ đó, trẻ học “không phân biệt đối xử” với các bộ phận mà phải có trách nhiệm gìn giữ vệ sinh đâu đó đàng hoàng. Trẻ lớn dần lên thì hiểu biết sẽ rộng thêm về sinh lý học cũng như về các hành vi, thái độ, giá trị liên quan giới tính của gia đình cũng như môi trường xã hội chúng đang sống.

Thẳng thắn, chân tình, cởi mở trong trao đổi là cách tốt nhất để truyền thông giữa cha mẹ và con cái suốt giai đoạn tuổi thơ cũng như ở tuổi tiền dậy thì và dậy thì, tuổi thanh niên, nhờ đó tạo nên một phương hướng xử thế khi trẻ trưởng thành cho vấn đề sức khỏe tình dục. sức khỏe sinh sản. Nhưng trước hết, cha mẹ cũng phải trang bị cho mình đủ kiến thức để tự tin và có phương pháp tiếp cận phù hợp với từng lứa tuổi theo sự tăng trưởng và phát triển của trẻ.

Theo eva.vn: BS Đỗ Hồng Ngọc